|
11/10/2011 |

Không phải bây giờ mà ngay từ những năm 1994-1995, thị trường tranh chép đã bắt đầu sôi động hẳn lên với những bước đi tiên phong của một số họa sĩ Việt Nam. Những họa sĩ nhạy bén này nhanh chóng nhận ra rằng trong xu hướng toàn cầu hóa, tranh sáng tác chỉ là một khía cạnh trong cơ cấu nghệ thuật hội họa. Cùng với làn sóng đầu tư nước ngoài ập vào nước ta, vẫn còn một khía cạnh khác của hội họa có thể được khai thác theo hình thức gia công: tranh chép sơn dầu. |
|
Đọc tiếp...
|
|
|
11/10/2011 |

Ngay chính các họa sĩ đương thời, cũng nhiều khi phải dùng biện pháp “chép” lại tranh của mình, để thỏa mãn nhu cầu và sự yêu mến của người mua tranh dành cho một bức tranh cụ thể nào đó. Rất khó để có thể khăng khăng mỗi sáng tạo hội họa chỉ là ‘độc bản’ để đảm bảo tính chất thủ công. |
|
Đọc tiếp...
|
|
|
11/10/2011 |
 Bước chân vào một số tiệm tranh ở đường Trần Phú hay Nguyễn Văn Trỗi, thậm chí ở cả khu vực trung tâm như Đề Thám, Bùi Viện, Phạm Ngũ Lão chuyên bán tranh cho khách Tây, bạn khó có thể phân biệt đâu là tranh thật, đâu là tranh giả.
Không biết có phải “học hỏi” từ “Thị trấn tranh” của Trung Quốc hay không, nhưng để cạnh tranh, người Việt chúng ta đã phát huy tính “sáng tạo” bằng cách sử dụng một “công nghệ” mới: ... |
|
Đọc tiếp...
|
|
|
11/10/2011 |
 Muốn có được bức tranh chép vừa ý, chỉ còn cách nhờ vả những người quen trong giới họa sĩ. Mà phải là quen đủ thân để thứ nhất, bạn không bị lừa vì bất kỳ bức tranh chép nào cũng có thể bị làm giả (cho dù bản thân tranh chép đã là một thứ giả). Tức người ta đã photo bản mẫu lên vải rồi cứ thế quét màu lên, cực nhanh và giá có khi chỉ vài trăm ngàn một bức. |
|
Đọc tiếp...
|
|
|
|
<< Bắt đầu < Trước 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Tiếp > Cuối >>
|
| Kết quả 25 - 32 / 403 |