Trong triển lãm giao lưu với các họa sĩ Chile tại trường Đại học Mỹ thuật TP.HCM hồi tháng 4 và triển lãm Chớp mắt tại
Sàn Art (số 3 Mê Linh, TP.HCM) hồi tháng 6, họa sĩ Nguyễn Thị Bảo Ngọc
đã giới thiệu những bức vẽ về đô thị TP.HCM. TP.HCM trong tranh của nữ
họa sĩ sinh năm 1983 này là những đường phố ồn ào, khói bụi của giờ kẹt
xe, là những lô cốt ngổn ngang, bên trên chằng chịt dây điện... Bừa
bộn, sặc sụa và đầy ngao ngán. Bảo Ngọc vẽ bằng một nhu cầu bức bối cần
được giải tỏa tự thân, nhưng cũng là để chia sẻ với mọi người về sự đối
mặt và chịu đựng hằng ngày với thực trạng giao thông tồi tệ: “Tôi vẽ
như một cách thở dài trong cơn stress nặng của những lần kẹt xe”.
Hồi tháng 5, họa sĩ Nguyễn Sơn (sinh năm 1974) cũng ra mắt triển lãm Kỷ nguyên vàng.
Triển lãm của anh gồm 10 bức sơn dầu, 13 tranh digital, 3 sắp đặt và 1
video art với “lẫn lộn” phong cách từ biểu hiện sang pop art, hoạt
hình... Một mặt Nguyễn Sơn muốn đó là một triển lãm “mở”, người xem có
thể tương tác cảm xúc với họa sĩ, nhưng mặt khác sự “bày biện” nhiều
trường phái, thể loại và nhu cầu triết lý đặc trưng trong tác phẩm của
Nguyễn Sơn khiến mạch cảm xúc của người xem nhiều khi bị “đứt, gãy”.
Cái mạnh mẽ, táo bạo của Nguyễn Sơn có thể được tìm thấy qua mảng tranh digital, nơi anh lấy những mảng thịt tươi, cá tươi đặt bên cạnh
những bức tranh. Thịt, cá vốn dĩ thuộc về những gì về cuộc sống hằng
ngày, về cái trần tục. Còn nghệ thuật là những gì thuộc về thế giới
tinh thần, vốn bay bổng và thăng hoa. Nhưng những mảng thịt bò tươi,
những con cá điêu hồng tươi ấy khi đặt bên những tác phẩm nghệ thuật
vẫn có sự ấn tượng của nó. Đó là sự tươi rói, sống động, hấp dẫn của sự
sống. Người xem có thể cảm nhận nhiều điều khi đứng trước những bức
tranh digital của Nguyễn Sơn.
Cũng trong tháng 6, họa sĩ Bùi Tiến Tuấn (sinh năm 1971) mở một
triển lãm có cái tên rất mượt mà: Lụa tại Tự Do gallery (TP.HCM). Trong
khi các họa sĩ trẻ khác đang tìm kiếm những hình thức hiện đại thì Bùi
Tiến Tuấn lại quay về với chất liệu xem ra hơi... truyền thống này. Bùi
Tiến Tuấn cũng tiết lộ những dự án vẽ lụa trong tương lai, chứng tỏ anh
không bị thúc ép bởi áp lực là phải hình thức “đương đại”.
Hoặc Tuấn muốn tìm cái đương đại ở chỗ là anh cố thoát khỏi cái bóng
của người xưa, với tranh lụa của Nguyễn Phan Chánh, Tô Ngọc Vân... một
thời mượt mà, chỉn chu với hồn quê, thiếu nữ. Tuấn muốn đưa những đề
tài hiện đại như phố thị, những cô thiếu nữ tân thời... với cách tạo
hình đương đại để làm mới tranh lụa. Mỗi họa sĩ như Bùi Tiến Tuấn là
một cá tính sáng tạo riêng, một sự tìm tòi, tạo nên bản sắc riêng.
Trong hoàn cảnh mỹ thuật Việt Nam bị chi phối mạnh bởi tính thương mại
hiện nay thì mỗi cá tính độc lập của họa sĩ là điều đáng trân trọng.
Q.Thi (Theo Thanh niên Online)