Nhưng tượng đài ở ta, hễ là tượng công nhân thì nhân
vật sẽ mặc quần áo bảo hộ lao động, bộ đội thì cầm súng, nông dân cầm
liềm, quần xắn móng lợn. Các nhân vật này luôn giơ chân giơ tay, mắt
trợn, miệng há… Đó chỉ là đề tài, là phần thông tin. Có ai trên đời,
thưởng thức nghệ thuật lại chăm chăm vào đề tài đâu. Cách xử lý đề tài
đó thế nào, tức là cách mà nhà điêu khắc đẽo gọt, đục khắc, khoét… khối
đá đó như thế nào để ra hình nhân vật mới quan trọng.
Căn bệnh khó chữa!
Căn bệnh chết người của tượng đài ở Việt Nam trong
mấy chục năm qua là chỉ quan tâm đến đề tài mà quên mất bản chất của
nghệ thuật. Sự khác biệt trong cách chuyển tải thông điệp, cho dù là
thông điệp chính trị đến với mọi người của nghệ thuật chính là cái Đẹp
thông qua hình thức biểu hiện.
 |
| Tượng đài Vua Lê tại Hà Nội nhỏ nhưng đẹp. |
Tượng đài ở Việt Nam thường là những đề tài lớn, có ý tưởng to tát, ôm
đồm nhiều vấn đề, kích thước lại to trong khi hình thức biểu hiện nghèo
nàn cho nên mới nói “vừa to vừa xấu”, càng to càng xấu là thế.
Tượng đài không đồng nghĩa với to. To xác mà hồn
không có thì to làm gì? Quanh Hồ Gươm, có mấy tượng đài đời mới to lớn,
kềnh càng nhưng ngôn ngữ nghệ thuật thì nghèo nàn. Chỉ có tượng đài Vua
Lê trong đền thờ Vua Lê bé nhưng lại đẹp.
Tượng đài to, ngoài trời là loại hình nghệ thuật học
ở nước ngoài. Muốn hay, có lẽ phải thay đổi, phải “nhập gia tuỳ tục”.
Thêm một điều nữa, tư duy điêu khắc trong nghệ thuật truyền thống Việt
không phải là tượng ngoài trời, to cao hoành tráng. Nghệ thuật điêu
khắc của người Lào, Campuchia, Trung Quốc, Ấn Độ,… những người hàng xóm
của Việt Nam thì có. Nghệ thuật Việt hay, độc đáo là vì chỉ làm nhỏ. Từ
tò he, rối nước, điêu khắc trong đình, tượng chùa… Tạng tính của người
Việt là vậy. Trong nghệ thuật chỉ có đẹp hay xấu, đâu phải to nhỏ,
nhiều ít, cao thấp, ngắn dài.
Không phải nghệ thuật thì không nên bàn những đề tài
to lớn, nhưng gì thì gì phải xuất phát từ xúc cảm của cá nhân nghệ sỹ
trước đã, mới hy vọng làm cảm động được người xem. Và cũng không cứ đề
tài to thì hay hơn nhỏ.
Và những vấn nạn khác
Vài chuyện nữa liên quan đến chất lượng nghệ thuật
và kỹ thuật của tượng đài. Tượng đài ở ngoài trời nên nó liên quan đến
kiến trúc cảnh quan, kỹ thuật xây dựng, đúc đồng, rồi còn độ bền chất
liệu. Chưa kể đến trình độ của tác giả, của hội đồng nghệ thuật, của
những người thay mặt nhà chi tiền, những vị này thường là không am hiểu
về nghệ thuật nhưng lại hay góp ý và đưa ra ý kiến quyết định; thêm nữa
là tình trạng chạy chọt, phe phái, đục khoét tiền đầu tư, bớt xén vật
liệu… dẫn đến tình trạng tượng đài xấu như hiện nay.
Giả sử một ngày đẹp trời, có một vị thần xuất hiện
và hô biến tất cả các bức tượng đài xây dựng trong mấy chục năm qua thì
tôi sẽ xin ông ta đừng bỏ đi mà đưa về làm bảo tàng. Tôi nghĩ những
tượng đài đó vẫn có một phần giá trị nào đó. Chẳng có gì là vô lý và vô
nghĩa hoàn toàn. Tất cả đều là một phần của lịch sử.