Thời gian qua, một loạt vụ rắc rối về tranh
giả, tranh thật đã xảy ra mà không thể giải quyết dứt điểm do những bất
cập trong công tác giám định tác phẩm mỹ thuật.
Mặc dù đã có quyết
định thành lập nhưng Trung tâm Giám định mỹ thuật vẫn chưa đi vào hoạt
động. Trong khi đó, việc Việt Nam phải có một trung tâm giám định để lập
lại trật tự trong hoạt động mỹ thuật đang là một yêu cầu rất cấp bách.
Tranh giả
“lập lờ đánh lận con đen”
Thị trường mỹ thuật quốc tế
lâu nay đã bị cuốn hút bởi nền mỹ thuật Việt Nam truyền thống và hiện
đại với các chất liệu độc đáo như sơn mài, lụa, nhiều tác phẩm mỹ thuật
của Việt Nam đã được bán với giá cao, có sức hút với nhiều bảo tàng, nhà
sưu tập ở trong và ngoài nước.
Cùng với sự khởi sắc đó thì một
loạt vấn đề cũng đã nảy sinh. Đó là nạn xâm phạm bản quyền tác giả, sao
chép tác phẩm không đúng quy định, tranh thật tranh giả, buôn bán tranh
giả, làm giảm uy tín của Mỹ thuật Việt Nam trên thế giới, nhiều giá trị
bị nghi ngờ về tính chân xác.
Họa sĩ Đức Hòa, con trai của họa
sĩ Nguyễn Trọng Hợp, đã kể ra hàng loạt ví dụ dở khóc dở cười xung quanh
những rắc rối về tranh thật, tranh giả kiểu Việt Nam mà anh biết.
Rắc
rối động trời xảy ra vào năm 1993 khi hãng Christie tổ chức bán đấu giá
tranh Đông Nam Á tại Singapore. Trong số 38 tranh Việt Nam có một bức
tranh lụa của Nguyễn Sáng tên là “Chân
dung người đàn bà”, được đặt giá khởi điểm là 12.000USD.
Tiếc thay, đó lại là bức tranh giả, sản phẩm của một sự gian lận trắng
trợn!
Dư luận đã có lúc nghi ngờ về lai lịch thật, giả của một
số tác phẩm được trưng bầy tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam. Một trung tâm
giám định tác phẩm mỹ thuật được đặt trong Bảo tàng Mỹ thuật sẽ có thể
tạo sự tin cậy cho khách hàng.
Ông Vi Kiến Thành, Giám đốc Bảo
tàng Mỹ thuật Việt Nam, cho biết Bảo tàng này đang hoàn thiện các quy
chế tổ chức và hoạt động của Trung tâm và Hội đồng Giám định tác phẩm mỹ
thuật, nhằm tạo một bộ máy tổ chức làm công tác giám định, phân định
tranh nguyên gốc, tranh sao chép, tranh thật, tranh giả, xác định tác
giả sáng tạo ra tác phẩm nhằm lấy lại uy tín, thiết lập lại trật tự cho
hoạt động mỹ thuật.
Đây là một lĩnh vực mới mẻ mà Việt Nam hoàn
toàn chưa có kinh nghiệm, chưa có tiền lệ.
Nâng cao chất lượng giám định: Bài toán dài
kỳ
Vấn nạn tranh thật - tranh giả - bản gốc -
bản sao trong đời sống mỹ thuật của Việt Nam luôn là một vấn đề bức xúc
và nhạy cảm. Tuy nhiên, vấn nạn này không được phép hiện diện trong một
bảo tàng mang tầm cỡ quốc gia.
Tiến sĩ Lê Thị Minh Lý, Phó Cục
trưởng Cục Di sản văn hóa, Họa sĩ Lê Huy Tiếp, Chủ tịch Hội đồng Nghệ
thuật Hội Mỹ thuật Việt Nam và nhà lý luận phê bình Nguyễn Hải Yến cùng
cho rằng việc làm đầu tiên để tạo niềm tin cậy cho khách hàng là Trung
tâm cần phải thực hiện một cuộc tổng kiểm kê các tác phẩm, các bộ sưu
tập ngay tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam để phân định đâu là bản gốc, bản
sao chép.
Bản gốc hay bản sao thì vẫn luôn là nhu cầu của người
xem, chỉ có điều cần làm rõ lai lịch gốc của bức tranh, nếu là bản sao
thì cũng phải ghi rõ tên tác giả, tên người sao chép và thời điểm sao
chép.
Họa sĩ Lê Huy Tiếp cho rằng hiện nay tại bảo tàng còn có
một số tác phẩm bị chú thích nhầm lẫn về chất liệu cũng như tên, cần
phải giám định và sắp xếp lại một cách khoa học. Việc cho thành lập một
trung tâm giám định mỹ thuật cần phải có một kế hoạch dài lâu và phải
được tính toán kỹ lưỡng. Bởi lẽ các nước trên thế giới đầu tư cho một
trung tâm giám định tác phẩm mỹ thuật rất lớn.
Hai bản quy chế
mà Bảo tàng Mỹ thuật soạn thảo cho chức năng của Trung tâm còn quá sơ
lược, phần lớn là nêu lên cơ cấu tổ chức. Cần phải có bản dự toán xây
dựng mô hình khả thi đặt ra các vấn đề về cơ chế tài chính, đầu tư tiền
bạc, cơ chế hoạt động, vận hành, cơ cấu tổ chức, nhân sự…
Ông
Hoàng Minh Thái – Phó Vụ trưởng Vụ Pháp chế Bộ Văn hóa Thể thao và Du
lịch cho biết, hiện nay Việt Nam mới chỉ có duy nhất một văn bản tư pháp
giám định và chưa hề có văn bản hướng dẫn hay thông tư về công tác giám
định hay tiêu chí về giám định viên.
Đây là cái khó cho Bảo
tàng khi xây dựng trung tâm giám định. Ngay cả việc lập Hội đồng giám
định cũng cần phải cân nhắc. Cho dù là một họa sĩ tài năng hay một
chuyên gia giỏi thì sự “bao sân" của một cá nhân luôn có hạn.
Vấn
nạn về tranh thật, tranh giả trên thị trường mỹ thuật trong nước hiện
nay đang diễn biến vô cùng phức tạp. Việc thành lập trung tâm giám định
tác phẩm mỹ thuật là một đòi hỏi rất cấp thiết.
Bảo tàng Mỹ
thuật Việt Nam rất cần sự hỗ trợ của các cơ quan chức năng về mọi mặt để
thành lập một trung tâm giám định tác phẩm mỹ thuật hiện đại không chỉ
từ cơ sở vật chất kỹ thuật mà còn ở chính những người có kiến thức am
hiểu trong lĩnh vực này./.
Copyright 2007. All Rights Reserved.