|
Từ xưa, tranh lụa vẫn được coi là "đặc sản"
quý giá của mỹ thuật VN, gây được sự chú ý của thế giới. Tuy nhiên, vài năm
gần đây, tranh lụa đã bị tranh sơn dầu, sơn mài áp đảo, dần dần trở nên lạc
lõng, rơi dần xuống hàng thứ cấp là dạng tranh souvenir. Số phận tranh lụa
sẽ đi về đâu? Câu hỏi còn bỏ ngỏ...
Nét nổi bật
của nghệ thuật tranh lụa
 | | Tranh lụa vẫn được coi là "đặc
sản" quý giá của mỹ thuật VN |
Tranh lụa VN có bản sắc
riêng, kỹ thuật vẽ riêng, khác so với tranh lụa của các nước phương Đông lân
cận như Trung Quốc, Nhật Bản... Nét nổi bật của nghệ thuật tranh lụa VN là
đã tìm được một mảng màu riêng cho lụa, thật kiệm màu mà vẫn tạo nên sự
phong phú của sắc, các sợi tơ óng mịn được nhuộm màu nhuần nhị như có hương,
có sắc, ngân lên tiếng ca sâu thẳm của tâm hồn người Việt.
Họa sĩ Nguyễn Phan Chánh được
coi là ông tổ, là người mở đầu cho dòng tranh lụa, với một bản sắc riêng
biệt, êm đềm mộc mạc, chân chất nâu sồng, không Tàu không Tây. Nghệ thuật vẽ
tranh lụa đã trải qua các giai đoạn với những thay đổi về nội dung và kỹ
thuật biểu hiện, có nhiều bước tiến trong xử lý ánh sáng, hòa sắc, đề tài
phong phú đậm hơi thở của đời sống xã hội như tranh Con đọc bầm nghe của
Trần Văn Cẩn; Hành quân mưa của Phan Thông... Chất liệu lụa hợp với khả năng
diễn đạt trữ tình, lãng mạn đã được nhiều họa sĩ khai thác: Cá về của Vũ
Giáng Hương; Tĩnh vật của Nguyễn Thị Mộng Bích... Mong muốn khám phá rộng
hơn ngôn ngữ biểu hiện của chất liệu lụa, một số họa sĩ đi tìm gam màu rực
rỡ, đối chọi, đường nét bố cục mạnh mẽ, có họa sĩ đã sử dụng tempera để vẽ
lụa, dán vàng quý lên tranh lụa... hy vọng sẽ tìm ra những khả năng biểu đạt
mới của lụa.
Sự "tụt hạng" tất yếu và
đáng tiếc
Vài năm gần đây, nghệ thuật
vẽ lụa có phần chững lại. Mặc dù vẫn xuất hiện tại các triển lãm, nhưng
tranh lụa mờ nhạt hẳn so với trước đây và hoàn toàn bị tranh sơn dầu, sơn
mài áp đảo. Người ta không thể nhớ nổi tên những họa sĩ trẻ vẽ tranh lụa,
bởi ít người theo đuổi chất liệu này một cách nghiêm túc, bền bỉ. Có lẽ họ
chỉ vẽ thử nghiệm một vài bức để triển lãm, rồi sau nản dần và chuyển sang
các chất liệu khác. Theo họa sĩ Bùi Như Hương, có rất nhiều nguyên nhân và
lý do sâu xa dẫn đến thực trạng này: Đa phần các tác giả vẽ tranh lụa vẫn
quen sa vào các chủ đề cũ đã quá quen thuộc, nhàm chán như: phong cảnh, tĩnh
vật, thiếu nữ áo dài, thiếu nữ miền núi, sinh hoạt miền núi, làng chài...
Lối vẽ hầu như cũng không có gì thay đổi, vẫn tả kể êm đềm mờ nhạt. Do vậy,
tranh lụa không mang đến một cảm giác mới, một tinh thần mới cũng như một
thông điệp mới nào cho người xem. Tranh lụa tự mình lạc lõng, cũ kỹ, mơ màng
về nội dung, nhạt nhẽo về tình cảm. Kỹ thuật vẽ tranh lụa dường như không có
gì thay đổi, nếu có chỉ là bảng màu phong phú hơn, liều lĩnh hơn ở một vài
tác giả hoặc những thủ pháp nho nhỏ trong quá trình vẽ.
Kinh tế cũng là một trong
những yếu tố quan trọng ảnh hưởng phần nào đến sự phát triển của tranh lụa.
Rõ ràng trên thị trường nghệ thuật VN, tranh lụa không hút mắt và không bán
được bằng tranh sơn dầu hay sơn mài bởi màu sắc tranh lụa thường nhạt nên
tính trang trí cũng yếu, không còn thích hợp với gu thẩm mỹ thời hiện đại.
Tranh lụa trở nên tụt hậu và lạc lõng so với các xu hướng phát triển nghệ
thuật thời hiện đại. Đó là sự đa dạng hóa phong cách cá nhân, phát triển hội
họa trừu tượng, biểu hiện, siêu thực, cực thực, pop-art, đồ họa vi tính...,
phát triển kỹ thuật và chất liệu tổng hợp... Tất cả những đòi hỏi, những
biến đổi này, tranh lụa đều không đáp ứng được.
Liệu có thể phục hưng?
Tuy nhiên, không thể nói rằng
tranh lụa đã mất đi mọi hy vọng khi tài năng, niềm đam mê nghệ thuật hội tụ
với nhau vẫn là chìa khóa bí mật làm nên các tác phẩm đẹp. Thi thoảng, chúng
ta vẫn gặp các bức tranh lụa rất đẹp làm rung động lòng người. Đó là các bức
vẽ tả thực nhà tranh vách đất đơn sơ với một góc bếp mang nặng hồn quê của
Yến Nguyệt, hay các bức phong cảnh làng quê, làng chài của Bảo Toàn hoặc Lê
Phương Dung với những tranh tĩnh vật, tranh phong cảnh rộn ràng, đằm thắm về
màu sắc, tạo chiều sâu và những cảm thức khác biệt, Bùi Hoài Mai có những
tranh lụa vẽ về nhà cửa nông thôn, lọ hoa, giàn mướp, con bò... với cái nhìn
pha chút tinh thần siêu thực lạ lẫm, thú vị.
Theo họa sĩ Lê Quốc Bảo, nếu
tranh lụa không muốn dậm chân tại chỗ, tụt hậu so với tranh sơn dầu, sơn mài
thì cần phải có sự mở rộng về nội dung, cách tân về hình thức và chất liệu
cũng như mở rộng đường biên nghệ thuật mới mong thể hiện được nhịp điệu cuộc
sống thời đại thế kỷ 21.
Theo Thiên Hương ( ; Vietnamnet)
Copyright 2007. All Rights Reserved. |