|
TP - Nghề vẽ là nghề cô độc, mỗi họa sĩ là một ông vua
nên từ lúc đào tạo đã sinh lắm chuyện.
Quan trọng là thi vào được trường đã, còn vào trường
rồi, thích thì học không thích thì chơi. Học nghệ thuật là vậy, không
giống các ngành kinh tế, khoa học. Thầy không thể cầm cây bút viên than
ấn vào tay trò rồi quát “vẽ đi”
là được. Lên lớp thầy chỉ nói phương
pháp, còn sinh viên thì đánh vật với mẫu, cuối tuần thầy nhận xét.
Mỗi năm hai ba tháng xuống làng xóm thực tập, đi vẽ và
kí họa. Là sinh viên mĩ thuật thì đi đâu cũng được cảm tình vì cái nghề
vẽ nó lành. Vừa xuống đến làng đã có ông già
bà cả nghĩ đến chuyện nhờ
một chú khéo tay truyền thần cho cái chân dung để sau này đặt lên bàn
thờ. Hồi ấy chưa sẵn nhiếp ảnh như bây giờ nên các cụ sắp về cõi là lo
ngay ngáy con cháu không có ảnh thờ
rồi nó quên luôn mặt ông bà.
Lần nọ về thực tập ở một làng trung du. Ngày ấy lấy đâu
ra điện, 8 giờ tối cả xóm đã leo lên giường. Nếu thỉnh thoảng không có
tiếng chó cắn hóng ở một nơi nào đấy thì chẳng ai biết đây có làng xóm.
Đêm đầu xa phố phường, các học trò buồn quá. Chẳng còn trò gì chơi,
chúng dắt nhau ra cánh đồng.
Sáng hôm sau, cả một vườn bí đỏ rìa làng đầy quả lăn
lóc như đàn lợn con tự nhiên biến mất. Chắc bọn Yết Kiêu gây ra, còn ai vào đây nữa, chúng vừa về thì mất bí. Nhưng
lấy đâu chứng cứ? Dân xóm nhìn bọn học trò nghi ngờ, chúng nhăn nhở
trông rất đáng ngờ.
Một ngày, hai ngày rồi ba ngày.
Ngày thứ ba dân xóm ra đồng bỗng lại thấy bí lăn lóc
mặt ruộng chẳng thiếu quả nào. Thế mà nỡ nghi oan đám sinh viên.
Mọi người có biết đâu, đêm đầu lên đây buồn chân buồn
tay chẳng có chỗ chơi, cả bọn bới đất chôn hết
bí xuống. Đến khi mọi
người hết hi vọng thấy bí thì chúng lại bới lên, đặt đúng vị trí cũ.
Cuối cùng chẳng ai biết chuyện này. Thế mà lớp trò ấy bây giờ đã qua
tuổi bảy mươi cả rồi.
Với thầy cũng chẳng tha.
Hồi ấy thầy LXN có chiếc xe đạp Thống Nhất sơn màu cánh
trả, quí hơn xe máy bây giờ. Lên lớp, thầy khóa xe cẩn thận dựng ở vách
tường. Vậy mà khi xuống, chỉ thấy chiếc xe khác mới tinh sơn màu đỏ
chói. Hốt hoảng thầy chạy đi báo công an. Hàng giờ sau quay trở lại,
thầy giật mình dụi mắt lại thấy xe vẫn ở chỗ cũ. Thì ra lũ vô công rồi
nghề nhân khi thầy trên lớp, đem goát đỏ quét lên khung xe nên
vẫn xe
ấy mà thầy không nhận ra. Thấy thầy đi báo công an, chúng vội vàng khênh
xe đi rửa
sạch rồi để lại như cũ.
Thầy trẻ LTS bị tháo trộm yên xe giấu đi. Xuống lớp
biết mất yên, thầy cũng chẳng hỏi, lặng lẽ dắt xe ra cổng. Thế là có đứa
chạy theo ôm cái yên xe của thầy, bảo là bắt được ở phòng giám hiệu đem
biếu thầy!
Anh chàng nọ quê ở thành Nam là khách thân thiết truyền
thống của quán trà cổng trường, vì y thuộc loại vẽ nhanh hết việc làm.
Thừa thời gian thì ăn kẹo, hút thuốc và uống trà chén ghi sổ. Một hôm bà
bán quán nước đầu cổng xuất hiện ở sân trường
réo tên hiệu trưởng đòi
tính sổ. Hóa ra anh chàng lấy tên thầy để ghi nợ, sau đó biến về quê từ
bao giờ rồi.
Trò thì thế,
thầy thì sao?
Một lần trong giờ học, đám sinh viên tại chức (cán bộ
đi học một năm ba tháng) bám riết
thầy, hỏi tử vi tướng số trong giờ
học luật xa gần. Hỏi chán chúng quay sang tán YOGA. Thầy bị cuốn theo,
thị phạm trồng cây chuối cho biết mặt. Giữa lúc đó thầy chủ nhiệm già
xuất hiện, bảo: Này anh làm cái trò gì đấy. Thầy trẻ mặt đỏ hơn say bia
đứng phắt dậy. Từ đấy không thấy thầy trẻ vượt rào ngoài giáo án nữa.
Giảng dạy ở trường đại học, lại là trường nghệ thuật
không đơn giản. Ở lớp cán bộ tại chức, thầy dạy lí luận văn học phân
tích tác phẩm lôi ra đủ thứ tính, nào là tính dân tộc, tính nhân dân,
tính giai cấp, tính chiến đấu v.v. thì ở dưới
sinh viên XD nhăn nhở,
đế: Thưa thầy còn thiếu một tính nữa là tính tiền ạ. Thầy đành để nụ
cười ra ngoài, cất
bực mình vào trong. Với lại học đêm, những trò đùa
dai ấy cũng làm cho cả thầy cả trò đỡ buồn ngủ!
Yết Kiêu là vậy đó.
Bài, minh hoạ: Đỗ
Đức (Theo Tiền Phong Online)
Copyright 2007. All Rights Reserved. |