Có
thể nói người đi đầu và truyền lửa tình yêu hội họa ấy cho nhiều người
dân Cổ Đô chính là họa sĩ Nguyễn Sỹ Tốt. Họa sĩ Sỹ Tốt sinh năm 1920,
trong một gia đình đông anh em. Lớn lên, theo tiếng gọi thiêng liêng
của Tổ quốc, ông vào quân ngũ. Chiến tranh và lửa đạn không làm mất đi
niềm đam mê hội họa trong con người tài hoa này. Chắc tay súng nhưng
người chiến sĩ trẻ ấy vẫn không ngừng học hỏi, rèn rũa tay cọ. Những
hình ảnh anh hùng của đồng bào, chiến sĩ ta trong chiến tranh, những
khắc nghiệt của cuộc chiến được ông ghi lại một cách sinh động và cặn
kẽ.
Sau này, khi một nhà nông học
người Nga có cơ hội xem bức tranh "Lúa non buổi sớm" của họa sĩ Sỹ Tốt
đã thốt lên: "Máy bay của tôi có thể đâm thẳng vào tranh của Sỹ Tốt. Vì
bức tranh ấy nó bát ngát và mênh mông quá!".
Hòa bình, trở về quê hương, Sĩ
Tốt vẫn say mê cầm cọ và truyền sự say mê ấy cho con cháu của mình. Em
trai của ông là họa sĩ Sỹ Tuấn, con trai của ông là họa sĩ La Vuông đều
là Hội viên Hội Mỹ Thuật Việt
Nam. Tới nay gia đình ông cũng có gần chục người làm nghề mỹ thuật. Năm 2004, họa sĩ Sỹ Tốt qua đời.
Thể theo nguyện vọng của ông
và được UBND Tỉnh đồng ý, tháng 9/2006, gia đình ông đã xây dựng nên
một bảo tàng xinh xắn mang tên "Bảo tàng Sỹ Tốt và gia đình". Lưu giữ
trong bảo tàng đó là những bức tranh tiêu biểu của họa sĩ Sỹ Tốt, em
trai Sỹ Tuấn và con trai La Vuông cùng nhiều con cháu khác của ông. Giờ
đây, khi họa sĩ Sỹ Tốt và ngay cả con trai ông là họa sĩ La Vuông không
còn nữa thì người đảm nhiệm việc trông coi bảo tàng ấy lại là bà Nguyễn
Thị Mộc, vợ của cố họa sĩ Sỹ Tốt. Bà Mộc năm nay đã bước sang tuổi 90.
Quả thật, hiếm đâu trên đất nước Việt
Nam
này người ta lại xây dựng được bảo tàng mỹ thuật gia đình. Đây quả là
một điều đáng khích lệ, bởi tình yêu nghệ thuật cần được truyền lửa cho
đời sau.
Trong ngôi làng nhỏ hiền hòa
ấy, người ta rất dễ bắt gặp hình ảnh những người dân bình dị, những cụ
già tóc bạc và thậm chí là những em nhỏ say sưa bên giá vẽ. Giá vẽ có
thể đặt cạnh những đống rơm, những bờ tre rì rào hay trên chính những
ruộng cày, ruộng lúa để chỉ cần ngơi tay làm việc là họ lại có thể vẽ
ngay được. Đôi khi cũng chẳng cần giá vẽ, chất liệu vẽ cho những bức
tranh ngẫu hứng ấy có thể là trên tường, hoặc trên đường. Hội họa đã
ngấm vào máu người dân nơi đây. Họ coi vẽ tranh như một thú vui cũng
như một cách để hòa mình hơn nữa vào phong cảnh hữu tình của quê hương.
Nói đến niềm đam mê hội họa
khi đến Cổ Đô, không ai là không nhắc tới người họa sĩ thương binh
Nguyễn Ngọc Cũi. Ông là cháu ruột của họa sĩ Sỹ Tốt. Tốt nghiệp lớp 8,
Nguyễn Ngọc Cũi lên đường nhập ngũ. Trở về quê hương với mức thương tật
1/4, ông bị gãy xương hàm, phải đục xương chậu và tháo hết các đốt
xương tay phải. Một phần sống chín phần chết. Ấy vậy mà khi thoát chết,
Nguyễn Ngọc Cũi vẫn không sao từ bỏ được niềm yêu thích hội họa.
 |
| Họa sĩ Nguyễn Ngọc Cũi bên giá vẽ. |
Tay
phải coi như hỏng hoàn toàn, ông miệt mài tập vẽ bằng tay trái. Thời
gian đầu, tập mãi mà không được ông cũng nản, những nét vẽ từ bàn tay
trái cứ nguệch ngoạc chẳng ra hình thù gì. Nhưng rồi sự kiên trì đã
giúp ông thành công. Đến nhà ông, người ta sẽ không khỏi ngỡ ngàng
trước một phòng tranh đồ sộ. Khắp nơi trong ngôi nhà ấy, từ phòng khách
đến mỗi giường ngủ đều tràn ngập các bức tranh ông vẽ.
Quả không ngoa khi nói rằng,
ngay đến cả nhà bếp (bếp theo kiểu quê) cũng treo tranh. Phía dưới là
lủng củng nồi niêu xoong chảo, nhưng bên trên lại là những bức tranh
thiên nhiên rất hữu tình. Thiên nhiên, con người và phong cảnh Cổ Đô
tất thảy đều đi vào tranh của ông một cách tự nhiên. Nó mộc mạc và đáng
yêu như chính tâm hồn giản dị của ông vậy. Nhờ tình yêu và sự nỗ lực
không ngừng của bản thân, năm 1991, họa sĩ thương binh Nguyễn Ngọc Cũi
chính thức được kết nạp vào Hội Mỹ thuật tỉnh Hà Tây (cũ), nay là Hội
Mỹ thuật Hà Nội.
Dời nhà họa sĩ thương binh
Nguyễn Ngọc Cũi tôi đến thăm nhà của họa sĩ Trần Hòa. Họa sĩ Trần Hòa
hiện là Hội viên Hội Mỹ thuật Việt
Nam.
Nghe ông kể lại thì từ ngày xưa, cái ngày mà ông còn rất nhỏ, đi vớt
củi trôi trên sông Hồng, đến khi đói quá không biết phải làm sao cho đỡ
đói liền nghĩ ra một cách, vẽ lên trên cát hình một đĩa xôi và con gà.
Vẽ xong thì nuốt nước miếng ừng ực vì trông nó... giống quá. Cách đó
chẳng những không giúp cho ông đỡ đói mà càng khiến bụng ông cồn cào
hơn.
Họa sĩ Trần Hòa kể lại, hồi
còn trẻ, vì ở quê nên những người thế hệ như ông không bao giờ dám mơ
đến một ngày nào đó mình được ngồi học trong ngôi trường lớn như Trường
Mỹ thuật Việt Nam. Nhưng ông và một số bạn bè vẫn cứ liều gửi tranh vào
trường, và không ngờ, thấy đạt nhà trường đã gọi ông nhập học.
Có thể nói, họa sĩ Trần Hòa là
một trong số rất ít những họa sĩ đầu tiên của làng được đào tạo một
cách bài bản. Đối với một họa sĩ thì việc có tranh treo trong Bảo tàng
Mỹ thuật quốc gia luôn là niềm vinh dự lớn lao. Riêng với họa sĩ Trần
Hòa thì niềm vinh hạnh này dường như còn lớn hơn, bởi lẽ ông không chỉ
có tranh treo ở Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam, Bảo tàng Lịch sử Cách mạng
Việt Nam, Bảo tàng Hồ Chí Minh mà tự hào hơn thế, người họa sĩ này còn
có hẳn một bộ tranh 7 bức được lưu giữ rất trang trọng ở Viện Bảo tàng
Mỹ thuật Hà Lan. Ông tâm sự, như thế cũng là quá đủ cho một đời đam mê
nghệ thuật hội họa.
Thế hệ họa sĩ trẻ của làng Cổ
Đô hôm nay tuy chưa gặt hái được nhiều thành công như lớp cha anh nhưng
họ đều mang trong mình tình yêu hội họa và tâm huyết giữ nghề cho Cổ
Đô. Các lớp học của những thầy giáo trẻ như thầy Việt, thầy Khôi, thầy
Luân không chỉ thu hút những học trò "nhí" Cổ Đô mà còn có cả những học
trò của các làng lân cận cũng tìm đến học.
Người dân Cổ Đô mê hội họa. Và
những người cùng có chung niềm đam mê ấy đã thành lập nên "Câu lạc bộ
Mỹ thuật Cổ Đô" vào năm 2002. Người có công trong việc thành lập nên
câu lạc bộ ấy là họa sĩ Nguyễn La Vuông. Nhiều hội viên, sau mỗi lần
hoàn thành được một bức tranh mà mình ưng ý, lại gọi anh em bạn bè
trong câu lạc bộ đến cùng uống nước trà và thưởng ngoạn. Họ xem tranh
rồi nhận xét, rút kinh nghiệm cho nhau. Hiện nay, Câu lạc bộ Mỹ thuật
Cổ Đô đã có tới trên 30 hội viên. Họ đã tổ chức được bốn cuộc triển lãm
tranh, trong đó có 2 cuộc triển lãm được tổ chức tại chính UBND xã. Mỗi
lần diễn ra triển lãm là một lần người dân Cổ Đô vui như trong ngày
hội.
Khi tôi đến thì cũng là lúc
công trình "Nhà Bảo tàng Mỹ thuật Cổ Đô" đang hoàn thiện những công
đoạn cuối cùng trước khi đưa vào sử dụng. Đó là một khu nhà 2 tầng rộng
rãi khang trang có giá trị đầu tư lên tới 5 tỉ đồng. Đây sẽ là nơi lưu
giữ những bức họa quý của làng Cổ Đô qua nhiều thế hệ. Những người đam
mê họa của làng Cổ Đô xem công trình này như một sự thúc đẩy cho sự
phát triển hội họa của làng trong tương lai.
Dời Cổ Đô rồi mà tôi vẫn không
lý giải được vì sao người dân nơi đây lại yêu hội họa đến vậy? Vì phong
cảnh hữu tình hay vì tâm hồn con người Cổ Đô lãng mạn tôi cũng không
biết nữa!