|
ND-Dòng tranh dân gian hiện đại ở
nước ta đã sáng tạo ra nhiều tác phẩm khác nhau như tranh bằng hoa lá
cây khô, tranh cát, tranh gáo dừa, tranh gốm, tranh bướm, tranh xé
giấy... và giờ lại có loại tranh ghép từ những mảnh gỗ nhỏ, được cắt xén
công phu để tạo thành những bức tranh nhiều giá trị nghệ thuật, thẩm
mỹ. Người sáng tạo ra dòng tranh độc đáo này là anh Nguyễn Văn Viện ở
thôn Phúc Toại, xã Khúc Xuyên, TP Bắc Ninh.
Từ những mảnh gỗ bỏ đi
Tôi đến đúng lúc anh Viện đang bận khách. Những công nhân vẫn tỉ
mẩn làm công
việc của mình. Mãi đến khi khách đặt hàng tản mạn đi hết, anh mới ngồi
xuống bàn
uống nước và tiếp chuyện tôi.
Sinh năm 1957, trông còn rất phong độ, nhưng mấy ai biết rằng, anh
Nguyễn Văn
Viện (ảnh trái) đã nếm đủ mùi cay đắng ở đời. Giờ anh tự hào vì mình đã
sáng tạo
nên một dòng tranh mới và an tâm sống với nghề, với niềm đam mê của
mình. Có tận
mắt chứng kiến những việc anh và công nhân của anh làm mới thấy sự công
phu của
nghề. Mỗi bức tranh đều được vẽ thiết kế bằng giấy trước, được đo đạc,
kẻ vẽ vào
những miếng gỗ nhỏ, những miếng gỗ nhỏ ấy sẽ được bào nhẵn, làm bóng để
lộ ra
những vân gỗ rồi ghép hàng trăm miếng đó lại với nhau, như người ta xếp
hình.
Trò chơi xếp hình nhiều lắm cũng chỉ hàng chục miếng ghép, nhưng mỗi bức
tranh
anh Viện làm có hàng trăm miếng lớn nhỏ. Và việc lắp ghép chúng vào vừa
khít vị
trí là cả một vấn đề, rất mất thời gian. Anh Viện được phong nghệ nhân,
được gọi
là người có đôi bàn tay vàng. Bản thân anh, anh chỉ nhận mình là người
đi gom
những mảnh gỗ thừa của thiên hạ. Anh nói: "Tôi chỉ đi gom lại những thứ
người
đời bỏ đi, thế mà có giá trị đấy nhá. Hóa ra ở đời, chẳng cái gì đáng
vứt đi cả,
mỗi cái đều có mặt lợi, quan trọng là có tìm được mặt lợi của những cái
tưởng
chỉ bỏ đi không thôi". Và đúng là Nguyễn Văn Viện đã tìm ra ưu điểm của
những
miếng gỗ vụn vặt tưởng chỉ cho vào bếp mà đun. Anh đã tạo ra dòng tranh
mới chỉ
vì tiếc gỗ thừa.
Thôn Khúc Toại (hay còn gọi là thôn Chọi) vốn có truyền thống làm
đồ mộc từ
rất lâu đời. Theo các bậc cao niên trong làng thì xưa kia vùng này là
nơi tập
kết, giao lưu buôn bán gỗ của cả vùng Ðông Bắc nước ta. Tại đây người ta
cưa
những đoạn gốc, rễ cây bỏ đi. Nhìn những bộ gốc rễ to lớn, xù xì không
ai đoái
hoài, cậu bé Viện thấy tiếc. Cậu đã mang về làm lũa để chơi. Vì khéo tay
hay làm
nên cậu loay hoay cưa, đục, đẽo làm ra nhiều đồ chơi. Rồi một ngày, cậu
chợt
nhận ra rễ, gốc cây có mầu sắc rất sinh động, lại có nhiều vân, có mùi
thơm mà
loại gỗ từ thân cây khó thấy. Ðây là lúc anh hình thành ý tưởng sáng tạo
tranh
gỗ. Anh tâm sự: "Tôi nảy ra ý định ghép những mảnh gỗ mà tôi nhặt được
của người
ta, của những gia đình làm mộc thành tranh, bằng cách tạo chút thẩm mỹ
cho nó.
Vì nếu làm được như vậy thì sẽ tận dụng được các vân gỗ mộc. Năm 1976
tôi làm
thử và thấy tốt, liền làm tiếp một số bức phong cảnh quê hương đơn giản.
Thấy nó
ngộ nghĩnh và khá đẹp, tôi treo trong nhà và được nhiều người khen.
Những lời
khen của người lớn khiến tôi có động lực mày mò, sáng tạo ra nhiều bức
tranh độc
đáo hơn".

Quan họ mùa xuân. Tranh của NGUYỄN VĂN VIỆN
Năm 1977, Nguyễn Văn Viện thi và trúng tuyển vào Ðại học Mỹ thuật
Yết Kiêu,
Hà Nội. Học được một năm, do kinh tế gia đình sa sút, anh đành phải bỏ
về quê
phụ giúp bố mẹ xoay xở tiền gạo nuôi bảy đứa em ăn học và lập gia đình.
Nhưng
anh vẫn tự nghiên cứu giáo trình để rút ra kinh nghiệm cho những bức
tranh ghép
gỗ kỳ công. Công nghệ làm tranh gỗ của anh ngày càng tiến bộ.
Cái khó và cái đẹp
Anh Viện có hai kiểu tranh ghép gỗ, một loại nổi và một loại chìm.
Loại nổi
là những chi tiết của tranh, gồm những miếng ghép nổi hẳn lên trên bề
mặt của
những miếng ghép chìm mà tạo thành tranh. Loại chìm là loại ghép những
miếng
ghép thuần túy để thành bức tranh có độ phẳng cao. Ðể làm được tranh gỗ,
thường
phải trải qua bốn công đoạn là: Chọn mầu gỗ, cắt, lắp ghép và mài tranh.
Muốn có
những bức tranh chất lượng, mang tính nghệ thuật cao, người làm tranh
phải có
một vốn văn hóa nhất định, có con mắt thẩm mỹ và cái đầu phân tích mầu
sắc thật
tinh nhạy. Một bức tranh có nhiều mầu sắc sẽ được ghép từ nhiều miếng
ghép có
mầu khác nhau, sau đó có thể tô thêm mầu cho sinh động. Mỗi loại gỗ có
mầu sắc
đặc trưng: Mầu vàng từ gỗ mít; mầu đen của gỗ mun; mầu đỏ gỗ lim, gỗ
trắc; mầu
trắng gỗ xoan, bạch đàn... Anh Viện và công nhân của mình đã làm ra
những bức
tranh lớn, kỳ công như bức tranh "Phố Hiến", "Lễ hội đền Hùng", "Bến
sông Như
Nguyệt"...
Hiện nay xưởng sản xuất tranh của anh Viện tạo công ăn việc làm cho
hơn chục
lao động với thu nhập từ một đến hai triệu đồng/người/tháng. Ðể có nguồn
nguyên
liệu ổn định, hằng ngày anh Viện phải lặn lội khắp nơi như Yên Bái, Phú
Thọ,
Tuyên Quang... tìm kiếm gốc và rễ cây. Anh cũng ký hợp đồng với một số
xưởng mộc
để mua những mẩu gỗ vụn về tận dụng. Tranh do xưởng của anh sản xuất đa
phần là
mầu tự nhiên, chỉ một số bức có sự hỗ trợ của sơn mầu để tăng thêm độ
mềm mại,
sinh động. Hơn 20 năm gắn bó với nghề, anh đã cho ra đời hàng nghìn bức
tranh
với nội dung phong phú về cảnh sinh hoạt của người dân, hát Quan họ,
tranh Ðông
Hồ, tranh dân gian, cảnh thiên nhiên... Tôi hỏi anh Viện rằng, để làm
được những
bức tranh chắc chắn là không đơn giản, vậy khó nhất trong việc làm tranh
ghép gỗ
là gì? Anh trả lời: "Một bức tranh gỗ đạt tính mỹ thuật cao là phải giữ
được mầu
sắc tự nhiên của gỗ, bố cục phải phù hợp với chủ đề, kỹ thuật ghép phải
tỉ mỉ,
cẩn thận. Thường thì trong một bức tranh gỗ có rất nhiều mầu sắc và mỗi
mầu sắc
lại phải lấy từ một loại gỗ khác nhau. Khi chọn mảnh ghép là phải biết
nó hợp
với chi tiết nào của tranh, rồi khi cưa gọt để ghép, người ghép phải
nhanh tay
nhanh mắt. Và làm cũng mất cả tháng trời".
Nhiều người biết tin có một dòng tranh đặc biệt nơi vùng quê quan
họ đã tìm
đến xem, học hỏi và cũng bị hút hồn bởi những tác phẩm mộc mạc mà sinh
động ấy.
Rồi họ trở thành khách hàng, có người là đại lý bán và giới thiệu tranh
cho anh.
Những bức tranh ghép gỗ của anh thợ mộc nơi thôn quê cũng có dịp theo
chủ nhân
tham dự Triển lãm thành tựu kinh tế kỹ thuật toàn quốc tổ chức tại Trung
tâm
triển lãm Giảng Võ, Hà Nội. Tại đây anh vinh dự được trao tặng ba Huy
chương
vàng và được Hội Mỹ thuật Việt Nam phong tặng danh hiệu Nghệ nhân Bàn
tay vàng.
Năm 1995 anh thành lập doanh nhiệp gỗ mỹ nghệ Sơn Ðông và làm ăn
phát đạt.
Giờ đây tranh ghép gỗ của nghệ nhân Nguyễn Văn Viện được biết đến ở
nhiều thành
phố lớn như Hà Nội, Hải Phòng, Ðà Lạt, TP Hồ Chí Minh; rồi xuất khẩu
sang
Thái-lan, Mỹ, Ca-na-đa và nhiều nước Ðông Âu. Nghệ nhân Nguyễn Văn Viện
ngày
càng khẳng định được thương hiệu của mình.
DIÊN KHÁNH (Theo báo Nhân dân điện tử)
Copyright 2007. All Rights Reserved. |