|
Sau nghệ thuật
sắp đặt, nghệ thuật trình diễn… gần đây người ta bắt đầu nhắc đến nghệ
thuật tương tác (hay còn gọi là nghệ thuật quần chúng) đang như một
“thỏi nam châm” với các nghệ sĩ theo đuổi hội hoạ ngoài giá vẽ. Thỏi
nam châm này liệu có trở thành một trào lưu mới?
Làn sóng “tương tác”
 | |
Một góc “chợ” của hoạ sĩ Ngô Lực |
Những
ai quan tâm đến nghệ thuật đương đại hẳn chưa quên cuộc trình làng rầm
rộ của dự án Marathon Art (Việt dã nghệ thuật) cách đây chừng ba năm.
Trong vòng ba tháng triển khai dự án, sáu thành viên của Marathon Art
mang lại cho công chúng không ít ngạc nhiên. Kim Hoàng rủ rê mọi người
bước vào Thế giới đa nguyên, một thế giới dành cái nhìn thân thiện cho
những ai thuộc giới tính thứ ba. Ngô Lực mời khán giả ghé thăm Quán
nhìn (toạ lạc ngay trong một quán cà phê), để làm gì tuỳ ý. Với Mỗi
người chúng tôi là một đề nghị, Lý Đợi và Lê Quý Anh Hào phát không máy
ảnh cho những người dân bình thường, rồi nhận về hàng trăm bức ảnh khắc
hoạ chân dung muôn màu cuộc sống theo những cách rất riêng… Thông qua
chuỗi dự án “con” nằm trong Việt dã nghệ thuật, người ta dần dà cảm
nhận được thế nào là nghệ thuật tương tác. Hiểu nôm na thì nó cho phép
công chúng thoải mái tham gia vào tác phẩm như một đồng tác giả với
nghệ sĩ và không cần quá coi trọng tính nghệ thuật. Còn một định nghĩa
chuẩn, theo nghệ sĩ Như Huy là không có, vì “tương tác đơn giản là kết
nối với công chúng, có thể gọi đó là nghệ thuật cộng đồng hay nghệ
thuật quần chúng. Ai thích thì cứ việc “phiêu” khái niệm tương tác theo
cách riêng. Còn tôi, làm tương tác là để “chạm” đến khán giả”, thủ lĩnh
của Maraton Art khẳng định. Riêng hoạ sĩ Ngô Lực không giấu tham vọng
“xoá nhoà mọi ranh giới giữa nghệ sĩ và khán giả”.
Nói
là làm, sau thành công của Maraton Art, Ngô Lực ra mắt dự án cá nhân
Vào chợ (ảnh). Địa điểm “họp chợ” là Hà Nội, khu vực còn tương đối dè
dặt với nghệ thuật tương tác. Trong chợ bày sẵn hàng chục bức tranh,
các tác phẩm sắp đặt, bút lông, màu vẽ… Khách vào chợ cứ việc… bôi trét
lên tác phẩm theo ý tưởng riêng hoặc làm sắp đặt, trình diễn, hát, múa…
tức bất cứ hành vi nào cũng được, miễn không vi phạm thuần phong mỹ
tục. Điều bất ngờ là không khí “chợ” vui như tết. Không chỉ các nghệ sĩ
của thủ đô mà cả khán giả cũng hăng hái “đi chợ” để “tương tác”. Phấn
khích, tác giả quyết tâm mở thêm một cái “chợ” nữa ở TP.HCM, lấy tên là
Vào chợ 2, dự kiến quy tụ 20 “nhà” bao gồm nhà báo, nhà thơ, nhà văn…
cùng tương tác với nhau và với khán giả. Trong khi Vào chợ 2 chờ xin
cấp phép thì Ngô Lực đã nhanh tay khởi động dự án Ra đường, hợp tác
cùng các hoạ sĩ Hà Nội. Không chịu “chậm chân”, Như Huy cũng đang gấp
rút lên kế hoạch cho Marathon Art 2 cùng một vài dự án với sự góp mặt
của các nghệ sĩ nước ngoài.
Tuy
nhiên, so với thời kỳ đầu cốt vui là chính, các dự án tương tác càng về
sau càng đi theo khuynh hướng… gây sốc. Lê Anh Hoài biến mình thành cái
cột điện (theo đúng nghĩa), để người đi đường muốn làm gì với mình thì
làm, thậm chí cả những hành động khiếm nhã. Dự án sắp tới – Ăn đi của
nhóm Ngô Lực – một cuộc “hợp hôn” giữa ba loại hình nghệ thuật: trình
diễn – sắp đặt – tương tác cũng hứa hẹn đem đến cảm giác mạnh cho người
xem. Bảy nghệ sĩ sẽ nhốt mình trong một không gian chung và phơi bày
cho bàng dân thiên hạ thấy toàn bộ những sinh hoạt thường ngày như đi
chợ, nấu nướng, ăn, ngủ, nghỉ… và hoạt động sáng tạo nghệ thuật. Dù mức
độ gây sốc của một số dự án khiến người ta băn khoăn nhớ lại tiêu chí
ban đầu của nghệ thuật tương tác là “chạm đến khán giả ở mức độ cao
nhất có thể”, nhưng làn sóng tương tác vẫn tiếp tục lan toả mạnh mẽ ở
cả hai miền Nam, Bắc.
Có trở thành một trào lưu mới?
Điều
thú vị là mặc dù được liệt vào dạng nghệ thuật đương đại – hình thức
nghệ thuật chưa phải là phổ biến ở Việt Nam, nhưng đường đi nước bước
của nghệ thuật tương tác lại khá suôn sẻ, nếu so với những búa rìu dư
luận mà nghệ thuật trình diễn, nghệ thuật sắp đặt đã phải hứng chịu
trong giai đoạn trình làng. Người ta nói vui rằng, may mắn của nghệ
thuật tương tác chính là sinh sau đẻ muộn, khi những nghi ngại về nghệ
thuật đương đại đã phần nào dịu lắng. Xem Vào chợ (qua tivi) của Ngô
Lực, hoạ sĩ Lê Huy Tiếp, chủ tịch hội đồng Nghệ thuật hội Mỹ thuật Việt
Nam nhận định: “Đấy là một dạng nghệ thuật cộng đồng, mang dấu ấn của
nhiều người. Nó khá lôi cuốn khán giả, cho người ta cảm giác thoả mãn
về thị giác và thích thú vì được thoả sức “nghịch” với màu sắc, được
giải toả stress. Đó là điểm tích cực”. Nhưng, mặc dù nhìn nhận nghệ
thuật tương tác với một con mắt khá cởi mở, hoạ sĩ Lê Huy Tiếp cũng như
đa số các hoạ sĩ lão thành khác, đều cho rằng: “Hoạt động mỹ thuật vô
cùng phong phú. Có những con đường trở thành nghệ thuật đích thực, có
sức sống lâu dài, nhưng có những lối đi chỉ tồn tại nhất thời, không
nên khẳng định đó là trào lưu nghệ thuật”.
thực hiện Hương Lan (Báo Sài Gòn Tiếp thị)
ảnh nghệ sĩ cung cấp
|
Tính nghệ thuật vẫn quan trọng nhất
“Suy
cho cùng, vai trò của nghệ thuật vẫn là định hướng thẩm mỹ. Trong nghệ
thuật tương tác, mục đích tối thượng là đưa nghệ thuật đến gần hơn với
công chúng, để nâng cao tính dân chủ trong quá trình đối thoại, để
không áp đặt khán giả. Cho nên, nghệ thuật vẫn phải là trung tâm của
quá trình tương tác.
Chúng
ta mới chỉ chập chững những bước đầu tiên. Vậy nên, các tác phẩm chưa
đồng đều về chất lượng. Có những tác phẩm bề nổi ồn ào nhưng lại thiếu
chiều sâu. Có những tác phẩm mặt ngoài nhẹ nhàng, nhưng lại có sức
nặng. Nhìn chung, các nghệ sĩ trẻ chưa có đủ kinh nghiệm để làm tương
tác một cách thực sự sâu sắc, dài hơi, và kèm theo là một hệ thống
nghiên cứu. Tuy nhiên, nghệ thuật nào cũng vậy, muốn đạt đến thời hoàng
kim phải có nhiều yếu tố hỗ trợ: sự phát triển của cộng đồng nghệ thuật
đến một độ chín nào đấy (hiện nay chúng ta có những cá nhân “chín”
nhưng chưa có một đội hình “chín”), được đào tạo bài bản về nghệ thuật
mới (chúng ta cũng chưa có) và một môi trường ủng hộ về vật chất và
pháp lý”.
Hoạ sĩ Trần Lương |
Copyright 2007. All Rights Reserved. |