| |
|
|
|
|
|
|
Trang chủ
|
|
Phiên bản "A Di Đà" tại Bảo tàng Lịch sử có nhiều chi tiết sai |
|
24/01/2010 |
 | | Pho tượng A Di Đà "nguyên
mẫu" tại chùa Phật Tích, Bắc Ninh. | |
|
|
Hiện ở
Bảo tàng Lịch sử Việt Nam và Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam đang trưng bày 2
phiên bản pho tượng Phật A Di Đà nổi tiếng tại chùa Phật Tích. Thế
nhưng, theo họa sỹ, nhà điêu khắc Nguyễn Thiện, "phiên bản" tại Bảo tàng
Lịch sử Việt Nam có nhiều chi tiết bị làm sai, nhưng vẫn mặc nhiên được
trưng bày phục vụ nghiên cứu, học tập…
A Di Đà - bảo tượng cổ nghìn năm tuổi
Ông Thiện cho biết: "Pho tượng A Di Đà chùa Phật Tích
có niên đại 1057, là một công trình điêu khắc cổ, đẹp bởi tỷ lệ và dáng
vẻ thanh thoát mềm mại, yếu tố điêu khắc đã hoà quyện với các mô típ
trang trí thể hiện sự tinh hoa ở điêu khắc đá thời Lý, có vị thế vô cùng
quan trọng đối với nền mỹ thuật dân gian, xứng đáng là một kiệt tác,
một báu vật của nghệ thuật Phật giáo Việt Nam được coi là bảo vật quốc
gia, đã được Trung tâm kỷ lục Việt Nam công nhận là kỷ lục Phật giáo.
Tượng phật A Di Đà được tạc bằng đá xanh nguyên khối,
có kích thước tương đối lớn, cao 1,85m, nếu tính cả bệ là 2,7m. Thân
tượng biểu đạt một vị Phật đang ngồi tọa thiền, mắt khép hờ trong thiền
định, khí sắc thanh tịnh tươi nhuần. Vẻ mặt thể hiện nội tâm cân bằng
giữa động và tĩnh. Đầu tượng kết tóc xoắn ốc, vầng trán mở rộng thể hiện
trí tuệ, tuổi thọ vô lượng. Hai bên má đầy đặn trông phúc hậu, nhân ái.
Hai tai dài rộng, dái tai tròn mọng chảy sệ xuống. Sống mũi thẳng, nở
nang, thể hiện sự bao dung rộng lượng.
 | |
Phiên bản pho tượng A Di Đà
"chuẩn" theo nguyên bản được đặt tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt
Nam. |
Thân tượng mặc áo pháp rộng rãi, cách điệu kiểu lá
sen, những nếp áo mảnh, đồng thời cũng là gân lá sen, bàn tay trái đặt
lên lòng bàn tay phải, nương nhẹ vào đan điền làm nên nét uyển chuyển.
Hai chân xếp bằng theo lối kiết già vững chãi. Chiêm bái pho tượng chính
là để cảm nhận và thực tập triết lý sống thanh tịnh, từ bi, hỉ xả muôn
đời bất diệt...".
Ông Thiện bùi ngùi, chỉ tiếc là trong kháng chiến
chống Pháp, pho tượng đã bị bắn gẫy phần đầu và cổ nên tính nguyên vẹn
của nó đã bị mai một do khi phục dựng lại không còn theo nguyên bản. Vì
thế, năm 1956-1957, Bộ Văn hóa đã cho tiến hành phục chế lại pho tượng,
đồng thời đúc các phiên bản để trưng bày phục vụ công tác nghiên cứu,
tham quan và học tập.
Tuy nhiên, theo ông Nguyễn Thiện dù được "đúc" từ cùng
một khuôn nhưng "phiên bản A Di Đà" trưng bày tại Bảo tàng Lịch sử Việt
Nam có nhiều chi tiết bị làm sai so với nguyên mẫu và phiên bản tại Bảo
tàng Mỹ thuật Việt Nam.
...và trên 50 năm trưng bày "phiên bản" sai !
Lý giải về sự khác nhau này, ông Thiện cho biết: Năm
1956-1957, Bảo tàng Lịch sử Việt
Nam là cơ quan đầu tiên tiến
hành phục dựng và đúc phiên bản pho tượng. Đội ngũ tham gia đều là họa
sĩ, nhà điêu khắc, cán bộ nghiên cứu, kiến trúc sư được đào tạo khá bài
bản và cộng tác nhiều năm với Viện Viễn Đông Bác cổ của Pháp.
 | |
Phiên bản
pho tượng A Di Đà tại Bảo tàng Lịch sử Việt
Nam có 2
chi tiết sai ở phần cổ và tai.
|
Công việc "đổ khuôn" pho tượng được những người thợ
lành nghề làm không có gì đáng bàn, nhưng đến khâu hoàn thiện thì gặp
khá nhiều khó khăn. Vì đây là pho tượng cổ thời Lý, có giá trị và chiếm
vị thế trong nền mỹ thuật, nên khi phục chế đúc phiên bản cần độ chính
xác cao, phải tuân thủ tính khoa học nguyên vẹn theo nguyên mẫu.
Do pho tượng nguyên mẫu tại chùa Phật Tích bị phá hủy
trong kháng chiến, phần đầu và cổ trong quá trình phục dựng đã không còn
như ban đầu, nên khi hoàn thiện phiên bản pho tượng tại Bảo tàng Lịch
sử Việt
Nam đã lúng túng khi xử lý phần tai và cổ pho tượng. Thay vì phục dựng theo
nguyên mẫu, những người tham gia đã làm sai hai chi tiết quan trọng là
phần cổ và tai bức tượng Phật.
Ở phần cổ pho tượng, những người có trách nhiệm khi đó
đã phục dựng bằng cách "vạch" ra ba "nét ngang" nên vô hình đã biến cổ
pho tượng không còn là "cổ kiêu ba ngấn" nữa mà thành "bốn ngấn" sai cả
về ước lệ, sai cả về nhân chủng học. Tương tự phần tai pho tượng, theo
tài liệu của Viện Viễn Đông Bác cổ lưu giữ thì "hai tai dài rộng, dái
tai tròn mọng chảy sệ xuống", nhưng ở bức phiên bản đã biến "dái tai"
của đức Phật "xoắn tít" và "chạm dính" vào phần vai.
Chính họa sỹ Nguyễn Đỗ Cung khi ấy còn công tác tại
bảo tàng đã phát hiện ra chi tiết sai đó. Ông đã nhiều lần trao đổi và
chỉ ra sự sai sót để những người có trách nhiệm khi đó sửa nhưng rốt
cuộc hơn 50 năm đã trôi qua, Bảo tàng Lịch sử Việt Nam vẫn trưng bày
phiên bản có những chi tiết sai đó.
Cũng theo ông Thiện: Năm 1962, khi thành lập Bảo tàng
Mỹ thuật Việt Nam để sửa cái sai đó, họa sĩ tài danh Nguyễn Đỗ Cung khi
đó được chỉ định là Viện trưởng đầu tiên đã gọi tôi lên giao nhiệm vụ,
phải thực hiện đúc lại phiên bản pho tượng phật A Di Đà đúng theo nguyên
mẫu.
Ông Cung cũng nói rõ đó là một trong những hiện vật
cần phải có trước khi Bảo tàng mở cửa phục vụ vào năm 1966. Để thực hiện
nhiệm vụ, ông Thiện đã phải lục tìm kho tư liệu cũ tại Thư viện Khoa
học xã hội, nguyên là Trung tâm lưu trữ của Viện Viễn Đông Bác cổ.
Do công tác lưu trữ của người Pháp để được ta tiếp
quản khá tốt nên ông Thiện không khó khăn khi tìm được những công trình
nghiên cứu ghi chép tỉ mỉ, các bức ảnh tư liệu chụp về ngôi chùa Phật
Tích và đặc biệt là những bức ảnh đen trắng các góc pho tượng Phật A Di
Đà được người Pháp chụp trước Cách mạng Tháng Tám trước khi bị phá hủy.
Cùng với việc dùng chính khuôn đúc pho tượng tại Bảo
tàng Lịch sử, kết hợp đối chiếu với tài liệu và căn cứ vào những bức ảnh
tư liệu quý đó, sau hơn 3 tháng thi công liên tục, nhóm của ông đã đúc
ra một "phiên bản A Di Đà" chuẩn mực dưới sự chỉ huy, giám sát trực tiếp
của họa sỹ Nguyễn Đỗ Cung. "Có thể nói với phiên bản này, Bảo tàng Mỹ
thuật Việt Nam đã trở thành nơi lưu giữ, trưng bày duy nhất "phiên bản"
có những chi tiết đảm bảo tính nguyên vẹn so với nguyên mẫu "bảo tượng" -
báu vật quốc gia tại chùa Phật Tích", ông Thiện khẳng định.
Ông Thiện cũng tỏ ra băn khoăn khi đề cập đến việc tới
đây, để kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội, tỉnh Bắc Ninh sẽ cho
tiến hành quy hoạch tổng thể chùa Phật Tích, trong đó có việc dựng một
pho tượng Đại Phật Thành "khổng lồ" cao 27m theo nguyên mẫu pho tượng A
Di Đà, nên khi "phiên bản" pho tượng Đại Phật Thành cần có sự đối chiếu
bằng cứ liệu khoa học chính xác để tránh lặp lại một phiên bản có những
chi tiết sai không đáng có.
|
Họa sĩ, nhà điêu khắc Nguyễn Thiện được
đào tạo tại Liên Xô cũ, là một trong những người đặt nền móng xây dựng
Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam, nguyên là Hiệu trưởng Trường Đại học Mỹ
thuật Huế, đồng thời là người trực tiếp chỉ huy đúc phiên bản pho tượng A
Di Đà hiện đặt tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam |

Nam Nhung (Theo Công An Nhân dân Online)
Copyright 2007. All Rights Reserved. |
Các tin khác:
|
|
Gần như tuần nào cũng có ít nhất một sự kiện mỹ thuật xảy ra, một triển lãm được khai mạc. Không chỉ tập trung tại Hà Nội hay TP.HCM, mà lan ra cả Huế. Các cơ quan văn hóa nước ngoài (Viện Goethe, Hội đồng Anh, hay L’Espace) không còn giữ vai trò trung tâm, thay vào đó, các cá nhân ở khu vực tư nhân đang trở thành người gánh vác chính trong việc đưa nghệ thuật đương đại đến với công chúng. Nếu như kiếm tiền từ làm nghệ thuật còn khó khăn thì dường như việc kiếm tiền từ chỗ khác để làm nghệ thuật đã dễ dàng hơn nhiều. |
|
Đọc tiếp...
|
|
 |
| |
|
|
|
|
|
 21 bức tranh với cái buồn man mác, nhuốm màu bàng bạc của thời gian, vương nếp gấp của những tà áo dài xưa cũ, triển lãm “Giọt Xuân” của họa sỹ Nguyễn Quốc Dũng diễn ra ngày 4/2/2012 tại phòng tranh Tự Do, 53 Hồ Tùng Mậu, tựa như đang mang hương sắc Hà Nội thời xa lắm vào phương Nam đầy nắng gió. |
|
Đọc tiếp...
|
Miệt mài với dòng tranh chân dung thiếu nữ, họa sĩ Hà Nội tiếp tục du Nam đầu xuân, giới thiệu tới công chúng TP HCM 20 bức sơn dầu mới. Mỗi bức họa của ông như gói trọn câu ca dao - dân ca đậm hồn dân tộc. |
|
Đọc tiếp...
|
|
|
|
|
|
|
|
|