|
Trong số các quốc gia ASEAN, Myanmar có lẽ là nước
khép kín nhất nên người ta không có bao nhiêu thông tin về sinh hoạt
văn hóa - nghệ thuật của xứ Chùa Vàng. Tuy vậy, mỹ thuật Myanmar cũng
có những bước phát triển đáng kể trong thời gian gần đây, được coi là
một ngôi sao đang lên tại Đông Nam Á.
Đã có lúc tranh đương đại Myanmar còn được ưa chuộng hơn hẳn tranh Việt Nam tại một số gallery ở trong khu vực.
Hội họa vươn ra thế giới
 | | Tranh của Aung Kyaw Htet |
Cách đây không lâu, đời sống mỹ thuật của Myanmar hầu
như tập trung tại thủ đô Yangon (tên trước đây là Rangoon) và tại
Mandalay (thành phố lớn thứ nhì ở đất nước này), song ngày nay, do hội
họa Myanmar đang được nhiều người nước ngoài quan tâm nên ở nhiều địa
phương khác cũng đã xuất hiện các gallery bán tranh.
Dù vậy, mãi đến năm 1998, Bộ Văn hóa Myanmar mới tổ
chức một triển lãm toàn quốc quy mô lớn với 936 bức tranh và 53 tác
phẩm điêu khắc. Từ đó, các triển lãm nhóm và cá nhân diễn ra thường
xuyên hơn ở các đô thị lớn, nơi khách du lịch nước ngoài bắt đầu hiện
diện và cũng không thiếu các nhà sưu tập cũng như giới kinh doanh tác
phẩm nghệ thuật.
Có thể nói chính hội họa Myanmar đã trở thành một nhịp
cầu khá quan trọng để nối đất nước này với phần còn lại của thế giới. Ở
các phòng tranh và phòng đấu giá trong khu vực như Thavibu (Thái Lan),
Larasati (Indonesia) đã có tranh của các tác giả Myanmar bên cạnh tác
phẩm của các nghệ sĩ tạo hình đang ăn khách.
Hội họa Myanmar có nhiều bậc thầy trong quá khứ xa và
gần, song được biết đến nhiều hơn trong thời gian qua vẫn là các họa sĩ
trẻ, những người đã đưa tranh của họ đến nhiều nước trên thế giới trong
khi Myanmar vẫn cô lập với quốc tế.
Dù khuynh hướng hiện thực vẫn giữ vị trí chủ đạo trong
hội họa Myanmar, các trào lưu hội họa khác đã từng bước có chỗ đứng
trong giới trẻ làm nghệ thuật, kể cả các hình thức mới nhất của nghệ
thuật đương đại đang được thể nghiệm. Đề tài chính của các họa sĩ là
đời sống, sinh hoạt của người dân thành thị cũng như nông thôn và chủ
đề lớn nhất của hội họa Myanmar vẫn là Phật giáo.
Tranh đề tài Phật giáo được ưa chuộng
 | | Tranh của Aung Kyaw Htet |
Trong lịch sử hàng ngàn năm của Myanmar, có rất nhiều
bậc vua chúa mà cả cuộc đời của họ hiến dâng cho đạo Phật - quốc giáo.
Dưới các vương triều ấy, biết bao ngôi chùa, bảo tháp (stupa), tự viện,
lăng tẩm… được xây dựng. Số các công trình tôn giáo ấy đã lên tới hàng
triệu, trong đó có những kiến trúc hoành tráng như chùa Vàng Shwedagon
ở Yangon hay nhiều ngôi chùa ở Bagan đã được UNESCO đưa vào danh sách
di sản của thế giới.
Đời sống tôn giáo đã là một đề tài lớn của mỹ thuật
Myanmar từ nhiều thế kỷ qua và vẫn có ảnh hưởng mạnh mẽ đến hội họa
Myanmar đương đại, thậm chí là mảng quan trọng bậc nhất đối với hội họa
xứ sở này.
Dưới vương triều Bagan (từ thế kỷ thứ X), đạo Phật đã
phát triển rực rỡ. Chùa và tháp được dựng khắp nơi. Trên vách các chùa,
tháp, các nghệ sĩ dân gian đã vẽ những bức tranh mô tả cuộc đời của Đức
Thế tôn. Đến vương triều Konbaung (thế kỷ XVIII), các họa sĩ cung đình
là những người được chọn để kể lại bằng hình ảnh và sắc màu trên các
tàu lá cọ hay trong các tranh sơn mài về các nghi thức của hoàng gia
cũng như các truyền thuyết dân tộc.
Chỉ đến khi thực dân Anh xâm lược Myanmar vào thế kỷ
XIX, các nghệ sĩ tạo hình Myanmar mới biết đến các nguyên tắc và kỹ
thuật hội họa phương Tây. Sự kết hợp giữa hội họa hiện đại châu Âu và
mỹ thuật dân gian đã tạo nên một phong cách hội họa mới mà các họa sĩ
Myanmar hôm nay đang thừa kế và phát triển. Năm1952, hai trường mỹ
thuật quốc gia được thành lập tại Yangon và Mandalay, trở thành cái nôi
của mỹ thuật Myanmar hiện đại.
 | | Tranh của Aung Kyaw Htet |
Trong số các họa sĩ được coi là thành công nhất hiện
nay có Aung Kyaw Htet - người hầu như chỉ vẽ tranh theo đề tài Phật
giáo và có biệt tài thể hiện gương mặt các nhà sư, ni cô rất sinh động
và một bảng màu (sơn dầu) mạnh, nóng, đối chọi khá ấn tượng. Sinh năm
1965, tốt nghiệp Trường Mỹ thuật Quốc gia Yangon, hiện Aung Kyaw Htet
là một trong những họa sĩ được nhiều nhà sưu tập nước ngoài chú ý nhất
và đã có nhiều triển lãm tại nước ngoài. Tác phẩm của ông còn được lưu
giữ tại Bảo tàng Mỹ thuật Quốc gia Malaysia và Bảo tàng Quốc gia
Myanmar.
 | | Tranh của Myat Kyawt |
Cùng thế hệ với Aung Kyaw Htet có Myat Kyawt, sinh năm
1966, tốt nghiệp Trường Mỹ thuật Mandalay, là đệ tử chân truyền của các
bậc thầy hội họa như U Nyo Pyar, U Tin Moe… Myat Kyawt chỉ vẽ bằng chất
liệu acrylic với những mảng màu tươi rói, thể hiện cuộc sống thường
ngày ở Myanmar, nhưng cách tạo hình đã vượt khỏi ranh giới của hiện
thực. Ông có tranh trưng bày tại nhiều gallery trong nước và từng triển
lãm ở Nhật, Singapore, Thái Lan. Hiện Bảo tàng Mỹ thuật New Zealand có
một phòng trưng bày thường xuyên tranh của Myat Kyawt.
 | | Tranh của Myoe Win Aung |
Trẻ hơn nữa có Myoe Win Aung, sinh năm 1972 ở Yangon,
chỉ mới bắt đầu vẽ từ năm 1989, nhưng nay đã trở thành một tên tuổi
được giới sưu tập tranh chú ý. Giống như nhiều họa sĩ đồng nghiệp, Myoe
Win Aung luôn thể hiện hình ảnh của các tăng viện, chùa chiền và sinh
hoạt Phật giáo đặc trưng ở đất nước Myanmar trong tranh của mình.
 | | Tranh của Aung Myint |
Sau cùng, phải kể đến một tên tuổi thuộc thế hệ đi
trước là Aung Myint, sinh năm 1946, một họa sĩ tự học nhưng lại được
coi là cha đẻ của nghệ thuật hiện đại Myanmar. Nếu số đông các họa sĩ
thuộc nhiều thế hệ ở xứ này trung thành với cách biểu đạt và chọn đề
tài truyền thống thì Aung Myint lại đi tiên phong với tranh trừu tượng,
với nghệ thuật sắp đặt và trình diễn. Ông đã có trên 60 triển lãm cá
nhân trong nước và ở nước ngoài, nhiều lần bày tranh ở Nhật, Hà Lan,
Anh, Đức, Phần Lan, Hồng Kông, Macau… và cả tại Việt Nam (năm 1998,
trong một triển lãm chung họa sĩ các nước ASEAN).
Ở một xứ sở còn bị cô lập, chính hội họa đã nói được
bằng thứ ngôn ngữ riêng nhưng phổ quát, đem cái đẹp của Myanmar đến với
thế giới.
Theo Y CHIÊU (Doanh nhân Sài Gòn Cuối tuần; Tuổi trẻ Online)
Copyright 2007. All Rights Reserved. |